Hôm nay là mùng 1/6 , vốn dĩ là ngày vui nhất của tất cả trẻ em trên thế giới. Vào ngày này, các gia đình, trường học đều tràn ngập tiếng cười nói của những đứa trẻ. Thế nhưng, ngay lúc này ở một vùng quê nghèo, có một cô bé đang vừa giặt quần áo vừa khóc dấm dứt trong góc tường, trên người còn hằn những vết thương đang rỉ máu từ chiếc roi da của bố.

Khi đó, ngoài phòng khách là tiếng la hét và khóc lóc van xin của một người phụ nữ, chính là mẹ cô bé. Mỗi lần đánh xong con gái, ông ta lại tiếp tục đánh vợ những trận đòn nhừ tử. Cảnh này đã diễn ra liên tục suốt 12 năm trời. Nó chai sạn đến mức cô bé không biết đó là đau khổ? Là bi thương? Hay chỉ đơn giản là một phần của cuộc sống?

Đánh đập vợ xong, ông ta đi đến trước mặt con gái với khuôn mặt đằng đằng sát khí và tát cô bé liên tiếp mấy cái

– Từ nay mày phải thật thà, tao nói gì mày phải nghe, tao bảo làm gì thì làm cái nấy, nếu dám không nghe lời, tao sẽ cho mày chết trong đau đớn, nghe rõ chưa? – Ông ta hét lên như con thú bị thương

Nói xong ông nhìn một lượt người vợ đang lê lết trên sàn, cười lạnh lùng một cái rồi bỏ đi.

Mẹ cô bé thân hình chằng chịt vết thương, khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Trong ánh mắt bà có nỗi hận thù, bà hận chính mình, bà hận người chồng vũ phu, và hận cả thế giới này. Người phụ nữ cố gượng bò đến bên con gái. Bà vuốt nhẹ lên khuôn mặt cô con gái nhỏ và nói

– Con ơi, mẹ xin lỗi, mẹ đáng chết, là mẹ đáng chết

Bà vừa nói vừa ngã dúi dụi vào lòng con gái. Cô bé òa khóc, lay lay người mẹ

– Mẹ, con không trách mẹ, con không trách mẹ mà, mà tỉnh lại đi, tỉnh lại đi mẹ ơi

Từ phòng khách ấy vang ra những tiếng khóc bi ai, bác hàng xóm trên tầng trên nghe thấy tiếng của cô bé, vôi vàng gọi con trai chạy xuống xem thử. Vừa xuống đến nơi, thấy cảnh tượng 2 mẹ con bê bết máu, mà lả đi trên nền đất, bác không cầm nổi nước mắt

– Làm sao thế? Mẹ cháu làm sao thế này

– Bố.. bố..

Cô bé chỉ nói ra 1 tiếng “bố” là bác hàng xóm đã hiểu nguyên nhân, ở khu này ai cũng sợ ông ta, ai cũng biết ông ta là kẻ “Trọng nam khinh nữ” bậc nhất vùng, đến khi sinh được một đứa con gái và không còn khả năng sinh đẻ nữa, ông như phát điên, quanh năm suốt tháng chửi bới đánh đập vợ con.

– Con trai, mau, mau gọi xe cấp cứu – Bác quay sang nói với con trai mình

Họ đưa mẹ cô bé đến bệnh viện và ở lại đó chăm sóc, giúp cô bé đóng tiền viện phí cho mẹ. Bác hàng xóm gọi cho bố cô bé mấy lần nhưng ông nhất quyết không chịu vào bệnh viện thăm vợ con.

Suốt những tháng nằm ở viện, hai bố con bác hàng xóm thay nhau chăm sóc mẹ cô bé, họ thường xuyên mang hoa quả và đồ ăn tẩm bổ vào cho bà. Cô bé và mẹ rất biết ơn họ

Thế mà đã tháng 10 rồi, hôm nay mẹ cô bé được ra viện, bà vẫn chưa khỏi hẳn nhưng không muốn nằm lại bệnh viện quá lâu. Trước khi về nhà, hai mẹ con cô bé mua hoa quả đến cảm ơn bố con bác hàng xóm vì bà coi họ như ân nhân.

Tối hôm ấy, lúc hai mẹ con cô bé đang ngồi trong phòng khách, bố cô bé liểng xiểng về, có vẻ ông đã say lắm rồi, khuôn mặt tím tái, bước đi loạng choạng. Vừa nhìn thấy 2 người phụ nữ, ông ta liền vác chiếc ghế gỗ ném về phía họ, rồi rút chiếc dây thắt lưng da quất túi bụi vào người vợ

– Sao mày không chết đi, còn về làm gì, được lão hàng xóm chăm sóc có sướng không? Mày nên chết đi, đi chết đi

Có vẻ như cơn say rượu làm ông ta càng đáng sợ hơn, ông ta cứ thế mà đá đấm, quất tới tấp.

Cô bé hoảng sợ, chạy lại túm chân bố

– Bố, bố đừng đánh mẹ nữa được không?

Thế nhưng, sức lực ít ỏi của một cô bé 12 tuổi thì làm sao qua nổi người đàn ông đang cơn hung dữ, ông ta đá một cái thật manh, cô bé văng ra sát gầm bàn. Miệng tóe ra một dòng máu tươi. Ông ta vẫn mải mê quất những tiếng roi kêu chát chúa, nhìn mẹ không còn hồn người, khuôn mặt chằng chịt vết thương và máu, cô chạy vội đến quỳ xuống nắm lấy chiếc thắt lưng của bố

– Bố, bố đừng đánh mẹ nữa, con sẽ chết, con chết là được đúng không bố?

Mặc con gái cầu xin gào khóc, ông ta không thèm nhìn cô bé lấy một cái. Đến lúc đã thấm mệt, ông ta đi đến chiếc sofa và nằm sõng soài lên đó.

Sáng hôm sau, người bố tỉnh dậy, ông ta thấy vợ vẫn nằm bất động trên sàn nhà, ông tiến đến đạp đạp vợ và gọi

– Dậy đi, dậy ngay

Không thấy tiếng đáp trả, ông ta tiếp tục ngồi xuống và lay lay vợ

– Này, dậy ngay

Trả lại vẫn là sự im lặng, ông ta hoảng sợ, đưa tay lên mũi vợ rồi giật mình ngã ra sau

“Cô ta, cô ta tắt thở rồi”. Ông tự lầm bầm với gương mặt cắt không còn giọt máu. Trong lúc hoảng loạn, định tìm đường tháo chạy, ông thấy một tờ giấy trên bàn, trong đó chỉ có vẻn vẹn một câu “Bố, bố đừng đánh mẹ nữa, con biết bố không thích con, bố ghét đứa con gái này, con chết đi là được phải không?” Ký tên: Đứa con gái đáng ghét.”

Người bố ngồi thụp xuống chân bàn, không còn muốn bỏ trốn, đôi mắt sắc lẹm hung dữ của ông thường ngày bỗng nhiên hiền dịu lại. Ông đã hối hận rồi…