Những kẻ sung sướng, hả hê gì khi những người cán bộ hi sinh trong cuộc chiến bảo vệ tí.nh m.ạng của người dân, liệu chúng còn có lương tri và trái tim. Tôi nghĩ là không. Bởi lẽ, nếu là con người, họ phải có tình x.ót thương cho số phận người khác, chưa kể đây lại là những người anh hùng dám hi sinh mạng sống vì sự bình yên của người khác.

Thử hỏi, nếu một ngày, những kẻ như Nguyễn Lân Thắng đạt được mục đích, nắm quyền điều hành đất nước thì dân tộc ta sẽ đi về đâu!

Dòng trạng thái của đối tượng Nguyễn Lân Thắng thu về hàng nghìn l.i.k.e, hàng trăm cmt x.úc ᴘн.ạм, ta’t nước theo mưa, đây là một dòng trạng thái vô nhân tính, m.ấ.t hết tính người, vui vẻ cười đùa trước sự ra đi của người khác, x.úc ᴘнạм nặng nề những anh hùng, l.i.ệ.t sỹ нʏ sιɴн thân mình để bảo vệ Nhân dân. Hành vi của Nguyễn Lân Thắng cần phải bị trừ.ng phạt ngh.iêm khắc! Kính đề nghị cơ quan công an có thẩm quyền điều tra và x,ử lý nghiêm theo quy định của pha’p luật.

Nói đến nhà dâm chủ Nguyễn Lân Thắng, mà không nói đến dòng họ Nguyễn Lân sẽ là một điều khiếm khuyết. Nguyễn Lân Thắng sinh ngày 18/12/1975, là cháu nội của cố Giáo sư Nguyễn Lân, người Thầy về tâm lý giáo dục và có công lớn trong việc xây dựng bộ môn và khoa tâm lí học, giáo dục học của hệ thống các trường Sư phạm ở Việt Nam. Thắng là con của PGS,TS. Nguyễn Lân Tráng, giảng viên bộ môn Hệ thống điện, khoa Điện, trường Đại học Bách khoa Hà Nội; là cháu của GS, TS Nguyễn Lân Dũng, GĐ Trung tâm vi sinh vật học ứng dụng, đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa X, XI, XII, giảng viên khoa Sinh học trường Đại học Khoa học tự nhiên – Đại học Quốc gia Hà Nội.

Sinh ra trong một gia tộc danh giá, có truyền thống cách mạng và hiếu học, có đến mười mấy người là GS, PGS, TS, kể cả dâu lẫn rể, Nguyễn Lân Thắng được cho ăn học tử tế và có tấm bằng kỹ sư Kiến trúc. So với bằng cấp, thứ hạng trong gia đình thì Thắng thuộc vào loại bét bảng. Đã kém tài lại đủ tật, thiếu tu dưỡng, sống buông thả, Thắng đã không tiếp bước truyền thống gia đình theo con đường học tập, nghiên cứu khoa học, phục vụ đất nước, mà tự chọn cho mình con đường cá biệt là chống pha’ đất nước, với cái mác “đấu tranh dân chủ”.